blowfish & helicopter

[Eng Fic] Drabble

Pairing: HoTaec
Rate: R
Note: 1st one is not my drabble. From my friend who wrote this for me <3
and the 2nd one is mine lol
no edit. just drabbles XD


1.
Junho grabbed Taecyeons thights and pressed them further apart, as he was sinking deep inside the older boy, having him moan and whimper underneath him. He couldn't quiet recall how it started. He just knew that Taecyeon had provoked him. Obviosly provoked him. Suddenly Taecyeon was pushed to the ground, his legs spread and his pants vanished. He had to be punished. For provoking Junho. So Junho spared preparing him and just added some of the soup of the kitchen on his dick, to not hurt himself, before he was pounding into the other boy, making him scream out in pain as his body was torn apart.

"You ...deserve ...this" Junho moaned between the movement of his thrusts. Taecyeon just whimpered in responds as tears build up in his eyes, but they never managed to escape. To make it less painful and faster he tried to move his hips against the younger one's, but his plan failed as Junho just slowed down, teasing them both more and making Taecyeons eyes roll back in his head at it was just too much for him to handle. Why the fuck was the younger one even doing this to him? Did he do something wrong? All he did was some cuddling with Junsu on the couch.

He didn't come to end this thought as Junho's dick pressed against his prostate violently, making pleasure rip through his body and force him to cum. Taecyeon moaned in pain and his cum coloured his stomach white. Junho, being squeezed tightly, came short after him.

"Never... look at anyone beside me..." He growled in Taecyeons ear with an angry, jealous voice, startling the other, but making him blush anyway.
 
 
2.

“Junho ah, it hurts”

“shut up!”

Taec whimpered softly and moaned quietly from the pain. His hands were tied on the bed’s head. He was blind-folded with Junho’s tie he had pulled off from their IYM’s outfit. His boyfriend was tonguing him down there between his legs, and not only that his two fingers from each hand were stretching his hole. Those fingers were working damn hard on stretching him, too hard for his need. It was not the first time Junho torturing him like this. He should be thankful since he was not that mad as last time so he ended up using toy on him. Taecyeon shivered feeling that sneaky tongue wetting his abused hole. Even his eyes was blind-folded, he still had to squeeze his eyes shut and let out a shaky breath. Junho sured know how to torture him like this. He was now biting on his balls and withdrew his tongue back, but fingers now increased the force to 5 and working on stretching him even more. Junho knew that Taecyeon would be ready for him anyway, but he kept doing this.  He rmb Junho’s face and expression seeing him called SeulOng for a coffee, and his even darker and jealous one when he came back. And despite his pouty, cute or fake mad face toward the younger boy, even stole a quick sweet kiss to lower his temper, Taecyeon was nearly drag into their room in worried eyes of other members.

His thought was vanished when he realized Junho stopped touching him. He tried to beg his byfriend again to let him go, to unfold him in the sweetest way he could do. Junho heard Taecyeon begging me, but not much words could get to his ears. He watched Taec’s lips moving, those pink and thin lips would be much nicer if they wrapped around his cock.  He smirked and got off his position.

Taecyeon stopped begging thought Junho had listen to him. But before he could smile in happiness, something touched his lips. Something was hot and slightly wet. “Suck me” was what Junho said. He had less than a second to open his mouth to register that thick cock. “Suck me hard as best u can do. Or don’t blame me if you got all that burning there. Im not gonna piggy back u tmr I promise” Junho smirked knowing his words would work. Taec’s head raised up from the pillow and he did try his best. His lips wrapped just as tightly and perfectly around him. Junho moaned throwing his head backward, kept pounding on that heavenly mouth. Suddenly he was rushed, he just could not wait anymore. He wanted that tight hole down there, he wanted to be squeeze hard just as any other time they had sex. Junho pulled out and slided down along Taec’s body. It was hot under him where skins touched. “Im not gonna wait for you to ready, babe. You have to take it since its you make me mad” He heard Taec hissed in pain as he thrusted in merciselessly. Oh god, that tiny place was for him only. It was all wet and welcoming him and he felt like coming home. “Release me, please? Please” Hearing those begging mixed with soft pant from that swollen lips, Junho just couldn’t say no. He leaned down and untied Taec’s hands which immediately threw forward pulling his head down for a sloppy kiss. Junho kept pounding onto that spot knowing that he had hit that directly from the start, he always did. A sudden squeeze pulled him off the edge. He saw Taec released rocketly on their stomachs before himself milked up Taec’s wall. He drove off fast until his last drop and collapsed on Taec.

“You are so jealous babe, but I love it” Taec smiled weakly as his blindfold was removed. Junho raised his head staring at his lover with a warning voice “If you ever meet SeulOng again, next time wont be this nice. And I mean it.” Taec only chuckled slightly and pulled him down for another soft kiss before they both fell asleep.
 
END.
blowfish &amp; helicopter

[Eng Fic] I got dumped by my ex

Title: I got dumped by my ex
Rating: R
Pairing: Sb/Taec (just let ur imagination go wild lol)
Summary: Basically our Taec got dumped by his ex. He was so upset and didnt even know why he got dumped. Now the story begin~
A/N: I was bored so this is more like a drabble. Not really a real fan fic so... anyway, enjoy kkkk
Oh and forgive me if u see any grammar errors here XD
.......

He was dumped by his boyfriend this afternoon. "How the hell he could do that? for another man? What did he have but I didnt?" And frustrated enough, he went to the bar. There he saw a very handsome man sitting at the bar, and interestingly he eyed on him too. "Okay let see if I couldnt make my ex happy, could i actually make this guy happy?" He approached the guy and raised his hands showing 5 fingers. "huh?" that guy smiled at him and shook his head, raised his hand too and showed 3 fingers. "dang~ $500 is alot! but he wants $3000? okay I just go on then. I wanna try this. Too upset right now"

He nodded, and that guy smiled standing up from his seat, paid for his drink, and actually paid for his drink also. "what a great service then! oh actually I will pay $3000 for a night, its worth~"
That guy approached him, wrapped his arm around him already, he couldnt help but felt warm. "huhm~ high-class then. even use expensive perfume". That guy smile at him again, and asked:
"where do u want to go?"
He just
shrugged his shoulders and said "its okay u choose the place. i dont really care"
The guy smiled again and walked them out of the bar, and went to his car. "I didnt know callboys can also buy BMW car. He must be hardworking. actually he's handsome and healthy, must earn good then".

They went to a 5 stars hotel, and once again, he though "okay this is great. actually u pay $3000 for all this. ha~ at least I can expect a good start, not like from a cheap motel and rats run around us while fucking"
That guy got a room, and leaded him up to the elevator. They entered the room. "5 stars hotel room: nice smell, nice bed, it looks soft okay i wont get damn hurt next morning, nice color of lamps... actually why this room looks like it was arranged for newlywed couples?" He let all the though went through his head and only came back to earth when he realized he was pushed down on the bed already. That guy slowly got above him, "dang his eyes on me look so sweet", and he cant help but pulled him down for a tough kiss.

The guy seemed surprised, but then he took back his control and pressed his lips on his own even closer. His tongue started to lick and teeth bit down on his bottom lips at the same time.
He let out a moan and that tongue took great chance to shove into his hot cave. "Uhmm~ he tastes so good. I can taste whisky" He closed his eyes and started the battle w that hot tongue craving itself inside his mouth
Hands on his hips alrd, sneakily pulled his shirt out of his pants and fingers touched his hips. god know his sensitive part is his hips.

Crazily one hand got up and the other went down.

Left hand moved slowly up to his stomach, and his chest and his nipple. It was not like the whole hand pressed on his skin, but he used fingers only to actually walk up on his skin, brought a shiver feeling ran down to between his legs
Those evil fingers now found his nipple. He pulled it w 2 fingers, and pressed and twisted it... drove him crazy, also itchy and hard on the other one, craving for touch

His mouth left his lips and started to leave drools from his bottom lips, to his chin, to his jaw line and to his neck, all by his wet tongue

He arched his back off the sheet, wrapped his arms around that man's head to pull him even closer, his eyes shut and his mouth released much more moaning than he got when having sex w his ex.

He didnt even know his name, but he could really make him feel this good, make him wanted to be fucked right now.
His other hand undid the belt, unzipped the pants revealed tangible and hot dick grown fast under that red panties. But he didnt pull the pants down yet, his hand touched that not flesh outside the panties, press on it slightly and pinched it.

He nearly screamed w this touch. He got all heat up already.
Hearing the scream, that man smirked on his sucking-neck process, and suddenly stopped all his actions. He sat up on his knees and he wore that fucking smirk on his face, the smirk that he died to see from long time ago, but his ex seemed didnt know how to smirk.

He was about to ask "why u stop?" but then he was pushed further on the bed, moving up to the head of the bed alrd and He screamed in frustration, but really, that smirk appeared again over him, and there he was, no words or sounds could come out from his mouth anymore. "this guy caught my weakness" he thought.

That guy kneed above him, his thighs on each side of his body. From where he was, looking up to that new-meet guy, he looked amazing when flying off his shirt, and slammed down on him again just to steal another wet and rough kiss.
"oh why im in love w his kiss already? it sweet but damn... it turns me on so fucking much!"
that guy broke the kiss (again) and left that swollen lips slightly opened, soft breathe came out but no moaning until...
he got off the bed. this time pulled down both's pants and panties in lighting speed, and came back to his place. He smirked (again): "i will make u feel good, i promise."

His own dick standing invited and that guy's hands wrapped around it, pumped it easily thanked to his sweats and precum. He pumped it fast, and more precum started to leak out... He couldnt hide his moan anymore, just let it fly out from his lips
"ha... huh..... huh....... im coming.... huh......."

It was all he could manage to speak. but then, no he couldnt come. that guy again stoped his action. he was about to complain, but then he felt fingers wiped off his precum and his legs was pressed open up and out.
Those fingers, 3 of them to be exact, entered his hole. He screamed. It was not that he wasnt fucked by his ex before, but still, this time is so different. And why he kept comparing this w his last time sex? damn those fingers pushed hard and deep in his hole, and scissoring inside. Suddenly he arched his back again. Ahh his sweet spot got hit directly. His own fingers dragged and scratched on the sheet in pain and pleasure

Other hand of that man reached his hips, pressed it down on the bed again.He wrapped both arms around that man's neck, and pulled him down for a sloppy kiss. He bit on that bottom lips to stop his pleasure scream.
that man groaned on that hot kiss and whispered against his lips: "i want u now". All he could do was a slight nod, and he felt fingers left his hole. That man positioned himself b/w his legs, and he thrust all the way in one go.

His eyes wide opened and mouth hang opened too. He was frozen.
That man saw his dazed expression and he asked him worrily " r u okay?"
he could only managed to answer: "no... kiss me, plz"
That guy didnt waste a second to press down on his lips again, devoured those swollen lips. His tongue couldnt fight back anymore, he just enjoyed the feeling the hot flesh explored every corner inside.
A minute passed, and that guy broke the kiss again, whispered "I could die right now. plz can I move now?"
He smile weakly and nodded. No need second invitation, he started to rock and thrust mercilessly fast on him. He nearly flied off the bed, legs spread even wider gave him more room.
everytime he slammed down, he tried his best to arch up to meet that thrust.
His lips found his neck again and sucked on it hard, bit it and leave plenty of red marks on his skin. His hands pulled hard on his hair, want to hold on something to calm himself down.
"ah....." his evil fingers crawled and scratched slightly on his skin again, from his shoulder down to his nipple, stopped for a seconds to twist it and then continue to scratch down his hips.
they then found that neglected dick w pretty much precum already, nails scratched teasingly along his dick. He pulled the hair even harder and lead his head to above his face again, found his lips and kiss it insanely
a slighty change on his position, he pulled out almost just to slammed back in again, this time hit the spot perfectly. At the same time he started to pump his dick again, fast and hard.
He screamed. Omg this was good. He saw stars flying around. He arched his back beautiful and he came just after few seconds
He squeezed his ass tight, and that made that man came undone too.
He drove off his organism slowly before collapsed on top of him. They fell asleep right after that, only awake enough to whisper "u r amazing" to each other, without withdraw his cock out.

...........

The next morning, that man woke up, suddenly felt so strange.
He jumped up and realized that he was alone in the room.
"am i got stolen everything? omg why was I so careless? He would take everything already and left. How stupid I am"
that man scratched his head in frustration, but then he saw one thing...
on the blanket, next to him, there was $3000 lying innocently.
All he could do was wide opened his mouth.

TBC/








Can't I love you? [chapter 2]

 
_ Tại sao hyung lại cố chấp đến vậy?- Nó hỏi với một giọng dứt khoát khiến anh ngạc nhiên ngẩng đầu lên hỏi:
_ Cái gì?
_ Hyung định kéo dài tình trạng này đến bao giờ nữa đây? Muốn cho em nổ tung lên sao?
_ E-em nói gì? Hyung không hiểu! Mà em làm sao thế? Sao lại sồn sồn lên như vậy?
_ Bao giờ hyung mới chịu quên Jaebum-hyung, hở? Hãy chấp nhận sự thật rằng giữa anh người đã chấ...
Nó chưa dứt lời thì Taec đã nhảy bổ lên để bịt miệng nó lại từ đằng sau:
_ Suỵt, khẽ nào! Người khác nghe thấy bây giờ.
_ Ưmmmmmm...- Nó cố giãy giụa để lên tiếng rằng điều đó với nó chẳng quan trọng chút nào nhưng anh khỏe hơn. Chống trả một hồi, nó mới chợt nhận ra là anh đang siết chặt nó vào lòng, mặc dù chỉ là để nó im lặng, nhưng điều đó cũng đủ để tim nó đập nhanh hơn và mặt nó nóng ran.
>>Cầu trời đừng để hyung ấy thấy bộ mặt như gấc chín này của mình!<<
_ Hyung cấm em không được hét to như thế khi nói về chuyện này, rõ chưa? - Giọng Taec thì thầm sát bên tai nó khiến nó cảm nhận được từng nhịp thở dồn dập của anh. Ôi chao, nếu mà anh biết được nó yêu anh đến nhường nào thì liệu anh có cả gan làm thế không nhỉ.
Nó gật gật, cốt là để thoát ra khỏi bàn tay của anh. Từ đâu đó, nỗi tuyệt vọng lùa vào lòng. Nó biết rõ, biết rất rõ rằng anh vẫn còn yêu Jay, nhưng tại sao nó lại yêu anh cơ chứ?! Anh có thể quên Jay để đến với nó không? Mà anh sẽ làm gì khi biết nó yêu anh? Liệu nó có cơ hội không?
_ Hyung à...- Nó ngập ngừng.
_ Sao?
_ À... Không có gì...
Bộ mặt ngây ra của Taec nhìn đến mà buồn cười. Nó chỉ muốn ôm chặt lấy anh vào lòng. Nhưng một lần nữa, nó lại tự làm chủ được mình. Biết đâu, anh không thèm nói chuyện với nó nữa khi biết được tình cảm của nó thì sao? Biết đâu, anh sẽ lánh mặt nó thì sao? Nếu như hiện giờ, ít ra nó còn được ở gần anh... Như thế không phải vẫn còn hơn sao?

Buổi sáng hôm đó, cả sáu cùng ngồi ăn sáng với nhau. Trong khi ai cũng tranh thủ ăn cho nhanh để còn đến chỗ shooting thì nó lại ngồi đó và còn không thèm động đến đồ ăn, mặc dù bình thường thì nó ăn hết một phần ba bữa ăn. (một phần ba là Taec còn chỗ còn lại thì 4 đứa kia chia nhau LOL). Nó đang đắm chìm trong suy tư.
_ Này, sao thế? Sao cậu không ăn?- Junho lo lắng nhìn nó và hỏi. Nó giật mình và nhìn chàng trai tóc bạch kim, đoạn hỏi lại:
_ Gì cơ?
_ Mình hỏi là sao cậu không ăn. Cậu ốm hay sao thế?
_ À... Không có gì đâu... Vừa suy nghĩ chút thôi, đang hỏi không biết còn Jeonggam giờ này đang làm gì ấy mà.- Nó cười trừ.
_ Đồ hâm!- Wooyoung lên tiếng, vừa nói vừa nhai nhồm nhoàm.- Hết ông Taec bị dại mèo giờ thì đến cậu. Làm ơn đừng có làm anh bị lây nhé.
_ Anh sẽ bảo vệ em khỏi bị lây.- Khun cười trong khi gắp đồ ăn cho cậu maknae. Đoạn, anh nghiêm mặt lại và hỏi với giọng lo lắng, không khác Ho lúc trước là bao: "Nhìn em dạo này gầy đi đấy! Chết thật, đồ ăn bây giờ cứ thừa mứa thế này, phí quá! Có chuyện gì thế?"
_ À...- Nó đảo mắt nhìn Taec đang hồn nhiên nói giỡn với Junsu, như thể anh chưa có ngày nào phải khóc bao giờ- Em đâu có gì đâu, dạo này bị stress quá mà.
_ Đấy, bảo thỉnh thoảng đi massage xả stress với bọn anh thì không chịu!- Young góp ý.
_ Mà này mọi người...- Eyes smile Junho lại lên tiếng: "Jaebum-hyung phát hành bài mới rồi đó! Abandoned."
Bỗng dưng, tiếng cười của Taec im bặt. Trước đó anh cười tươi bao nhiêu, nói to bao nhiêu thì bây giờ tất cả những gì nó nghe thấy là sự im lặng đáng sợ. Mặt Taec tối sầm lại và nó lại không thể làm gì hơn là ngồi im lặng.
_ Ừ.- Junsu nói với giọng rầu rĩ: "Anh nhớ cậu ấy!"
Khun cũng đăm chiêu không kém:
_ Ai chả nhớ chứ! Nhưng dù sao thế này cũng tốt. Jay có thể đi con đường riêng của mình, và biết đâu, con đường Jay đã lựa chọn còn tốt hơn thì sao? "Abandoned" quá tuyệt mà.
Nó nhìn thấy. Nó thấy Taec đang nuốt những giọt nước mắt chảy ngược của mình. Những giọt nước mắt thay vì tuôn trào ra ngoài thì lại chảy ngược vào trong, để rồi khi vào được gần con tim bé nhỏ của anh thì chúng biến trở thành những con dao sắc lẻm để cứa con tim không thương tiếc khiến nó phải rỉ máu.
Và rồi không còn cách nào khác, nó nói lớn:
_ Taec-hyung! Em có chuyện muốn nói, vào phòng của hyung được không?
Đương sự ngạc nhiên nhìn nó, tính hỏi có chuyện gì thì nó đã kéo anh theo nó. Su, Khun, Woo và Ho không mảy may nghi ngờ hoặc thắc mắc, vì dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên hai người đột nhiên kéo nhau đi đâu đó. Vì từ trước đến giờ, hễ cả hai muốn kể chuyện gì đó bí mật cho đối phương hoặc chơi xỏ bộ tứ còn lại thì đều mờ ám thế này hết.

_ Khóc đi, hyung khóc đi cho nhẹ nhõm chứ tý không khóc được nữa đâu!
Taec ôm chầm lấy nó và gục mặt lên vai nó. Chẳng bao lâu nó đã cảm thấy bờ vai mình ướt đẫm, còn Taec thì đang sụt sịt khôn nguôi. Nó cắn răng choàng tay qua thân hình lực lưỡng của anh mà lòng đau tê tái. Thử hỏi xem làm sao không đau khi nhìn người mình yêu trong hoàn cảnh này. Và hơn nữa, nó chỉ có thể bất lực nhìn mà không thể làm gì hơn?!
_ Chan à, Chan à...- Anh gọi tên nó và víu tay vào áo của nó. Lâu lắm rồi anh mới gọi tên nó thế này làm nỗi đau trong nó cũng đỡ xót phần nào. "Hyung phải làm sao? Hyung phải làm sao đây cơ chứ? Làm sao để không phải nhớ Jay đến nhường này? Làm sao để có thể gặp Jay?"
Nó thẫn thờ nhìn ra xa, nơi có treo poster của bảy đứa ở phía cuối giường của Taec.
_ Thay vì những câu hỏi đó... Sao không... quên hyung ấy đi để bắt đầu lại từ đầu...?!
_ Không thể nào... Không đâu... Hyung... Không thể quên được anh ấy, càng không thể sống thiếu anh ấy...
Câu nói đó đã khiến cơn tự ái và lòng ích kỷ trong nó trỗi dậy. Nó giận sôi lên. Taec không bao giờ thử nhưng cứ nói là không thể được, nhưng lại toàn tự làm khổ bản thân mình. Mà không chỉ có mỗi anh, kể cả người luôn luôn kề cận anh cũng bị dày vò khổ sở và đau đớn theo anh. Nhưng anh không biết, không hiểu, chỉ có nó âm thầm chịu đựng mà thôi.
_ Thế mà hyung còn không tự nhận rằng mình cố chấp ư? Hyung đâu có nghe lời em. Jaebum-hyung sẽ không bao giờ liên lạc đâu, không bao giờ! Nếu hyung thích thì hãy đợi cả đời đi. Uổng công em đã đợi chờ bao lâu, đợi chờ mình đến lượt, nhưng rốt cục là công cốc! Thôi lau nước mắt đi rồi còn đi, xe không chờ người đâu!

Nó đóng sầm cánh cửa lại làm cho Taec sửng sốt nhìn theo. Anh chẳng hiểu mô-tê gì, lại càng không hiểu được tại sao nó lại giận dữ đến như vậy. Nhưng anh rốt cục cũng đâu biết được rằng nó đang cố nuốt những giọt nước mắt đắng ngắt của mình vào trong. Và có ai dám cá là trái tim nó không tổn thương bằng trái tim anh không?!

END chap 2~
to be continued

Can't I love you

 
Nó bất lực và thở dài nhìn anh. Bất lực khi lúc nào cũng phải chứng kiến người mà nó yêu nhất lặng lẽ khóc thầm thế này. Con tim nó nhói đau không tả. Đau đớn khi thấy người mình yêu khóc vì người khác. Nó hận ông trời, hận vì ông bắt nó yêu anh. Hận vì không để anh yêu nó và bắt nó chịu nhiều nỗi đau như thế này. Mỗi lần thấy anh run lên là mỗi lần trái tim của nó xiết chặt lại như muốn cho nó đột tử ngay lập tức.

Nó yêu anh, yêu anh hơn bất cứ ai khác trên cuộc đời này. Họ thân với nhau từ thuở vắt mũi còn chưa sạch, cho đến giờ, khi cả hai đều trở thành những chàng trai vạm vỡ đầy sức sống, cùng ở chung nhóm nhạc nổi tiếng nhất nhì Hàn Quốc thì họ vẫn không hề xa cách, trái lại còn thân nhau hơn bao giờ hết. Có điều gì họ cũng kể cho nhau nghe mà không hề giấu giếm, từ những việc nhỏ nhặt nhất cho đến những vấn đề tế nhị nhất và họ còn giống nhau một cách kỳ lạ. Từ dáng vóc, cá tính đến sở thích rồi tài "ăn uống", người ngoài không biết chắc sẽ nghĩ cả hai là anh em song sinh.
Nhưng có một điều duy nhất cả hai chẳng giống nhau chút nào. Đó là trong khi nó yêu anh tha thiết thì đối với anh, nó là thằng maknae già, thằng bạn thân nhất- không hơn không kém- và là người để anh chia sẻ nỗi lòng. Và về mối tình của anh thì cũng chỉ có nó biết mà thôi.

Anh không yêu thằng maknae như nó, mà là leader, nói chính xác ra là cựu trưởng nhóm. Anh đã có một mối tình say đắm nhưng vụng trộm với Jay và tất nhiên, sự ra đi của Jay là kết thúc của mọi thứ. Mọi kỷ niệm, mọi niềm vui và một câu chuyện tình đối với Taecyeon. Nhưng tất nhiên, tình yêu của anh đối với Jay vẫn chưa kết thúc, dù sao cả hai hiện giờ tạm thời chỉ chưa liên lạc với nhau mà thôi. Nhưng anh vẫn buồn, anh nhớ Jay và luôn luôn mong ngóng chờ Jay liên lạc. Nó thấy mình vô dụng khi nhìn những giọt nước mắt của anh lã chã rơi trong bóng đêm, khi những thành viên khác đều say ngủ và anh ra ngoài ban công ngồi một mình lặng lẽ. Lúc đó, nó chỉ muốn được ôm anh vào lòng, che chở cho anh và nói mọi thứ sẽ ổn thôi, nhưng nó không thể. Là người thứ ba, nó không cho phép mình làm điều đó.


Nhưng hôm nay thì khác. Nó bình tĩnh choàng tay qua vai anh và kéo anh lại gần mình rồi lấy tay áo lau những giọt nước mắt đang đua nhau rơi của anh. Nó không nói gì, chỉ ngồi im lặng lắng nghe tiếng gió lùa, đoạn cởi áo khoác mỏng của mình để choàng lên người anh.

Màn đêm đã tĩnh mịch nay càng thêm ảo não...


END chap 1~ (mai em tung sequel sau =)))
  • jyj131

[SERIES] In which Taecyeonnie is the Uke [1/?]

*Author: JYJ

*Rating: PG

*Disclaimer: 2PM không phải của mình, nhưg các cnó trong này chắc chắn là của mình

*Category: General

*Pairing: Teac2PM

*Status: on-going

In which Taecyeonnie is the Uke



#1 Cause you're more important than food ( Chantaec )

2PM được thưởng một tuần nghỉ ngơi sau khi kết thúc đợt quảng bá cho album mới, đồng nghĩa với việc sẽ không có lịch diễn, không có những buổi tập dượt đến sáng, không cần nghe JYP-hyung cằn nhằn suốt ngày và well, không cần ăn kiêng. Điều này đương nhiên khiến tất cả bọn họ cảm thấy rất sung sướng, không gì tuyệt hơn một kì nghỉ sau khi làm việc. Hoặc có lẽ là chỉ hầu hết bọn họ thấy vui...

Taec ngồi chống cằm trên bàn ngăn, mặt ngán ngẩm nhìn Chansung. Thằng bé maknae vừa xơi hết nải chuối thứ ba sau khi xử lí bốn gói rammyeon, hai túi xoài và một núi, phải, chính xác là một NÚI bánh và vẫn chưa có giấu hiệu muốn dừng lại. Thực ra thì chuyện thằng bé ăn hết cả tủ lạnh chẳng có gì đáng ngạc nhiên, và đương nhiên, chẳng có lí do gì khiến Taec phải bực bội. Nhưng đấy là nếu như nó không lờ chuyện đi ra ngoài chơi với hắn để ngồi ăn...

- Một tí nữa~~ em còn chưa ăn sáng~~~ ăn xong em sẽ đi với hyung ♥

... đấy là điều thằng bé nói hơn 30 phút đồng hồ trước, và Taec thì không chắc lắm bao giờ nó mới ăn xong...

- Yah~~~~~ Chan ah~~ tại sao lúc nào mày cũng chỉ có ăn vậy hả???? Bộ thức ăn có gì đáng hấp đẫn thế sao?

- Huh? Không hấp dẫn á? Đừng nói với em hyung sắp trèo lên nóc nhà ngồi thiền nhịn ăn uống nhé

Nói xong, thằng bé cười khẩy rồi lại bóc xoài ngồi ăn. Hmp~ dạ dày của maknae thật lớn~

- Ý tao không phải thế... con người ai cũng cần ăn, nhưng mày thì lúc nào cũng chỉ tập trung vào việc ăn... Còn nhiều việc khác để chú tâm tới

- ... Ví dụ như là...?

- Gia đình, công việc, luyện tập, fan,...

Hoặc là tao...


- Chúng ta đang nghỉ, hyung

- Nhưng mà... nhưng mà... aishhh KỆ MÀY!!! CỨ TIẾP TỤC ĂN ĐẾN KHI BÉO TRÒN ĐI!!!!!

- Thôi được rồi, không ăn nữa, chúng ta đi ra ngoài chơi, được chứ hả?

Chỉ chờ câu nói ấy, Ok-Taecyeon-đẹp-trai-nam-tính-23-tuổi đã biến hình thành Taecyeonnie-dấm-dớ-trẻ-con-5-tuôi. Đương nhiên, vì mải biến hình, Taec chẳng thể nghe được những lời cằn nhằn của cậu bé maknae...

- Aishhh~~ em làm thế vì hyung còn quan trọng hơn cả đồ ăn đấy

 

 

End #1

  • jyj131

[ONE SHOT] Alzheimer

*Author: JYJ

*Rating: PG

*Disclaimer: 2PM Ok Taecyeon và 2PM Jang Wooyoung không phải của mình, cơ mà Taec với Woodong trong này của mình đấy~ ờhhhh~~~

*Category: Weird

*Pairing: TeacYoung

*Summary:

Người ta bảo bệnh Alzheimer thường chỉ xuất hiện ở những người 45 đến 65 tuổi. Hắn không tin thế, vì dường như hắn cũng mắc bệnh.

*Status: Completed

*Warning: unbeta-ed, ngắn + nhảm + bệnh

Alzheimer


" Người ta bảo bệnh Alzheimer thường chỉ xuất hiện ở những người 45 đến 65 tuổi. Hắn không tin thế, vì dường như hắn cũng mắc bệnh.

Hắn, một thằng đàn ông 25 tuổi, khỏe mạnh,có bằng cấp và việc làm ổn định. Nếu bây giờ có chạy đến bệnh viện và bảo với bác sỹ rằng mình đang bị Alzheimer, có lẽ ông cũng lo lắng mà gửi hắn xuống khoa tâm thần, để trị bệnh…điên. Thế nhưng mà hắn vẫn quả quyết thế, quả quyết rằng hắn bị Alzheimer, và rằng hắn bị như thế từ khi gặp cậu.

Này nhé, hãy tua lại từ ngày đầu tiên hắn gặp cậu 6 năm 3 tháng 14 ngày về trước, khi cả 2 vẫn còn là trainee, hắn đã phát hiện ra mình dần có những triệu chứng mất trí thời kì đầu. Hắn gần như chỉ có thể đứng như trời trồng, ú ớ không ra câu trước mặt thằng bé con má bánh bao mắt sợi chỉ đang đòi hắn đền hộp gà rán vừa làm rơi. Sau đấy thì hắn biết khả năng nhận thức cũng như suy nghĩ cũng bay vèo mất, khi mà mặc cho cái ví tiền kêu thảm thiết, hắn mang về cho cậu tới 5 hộp gà đầy ắp. Và rồi vốn từ vựng vốn phong phú của tên mọt sách là hắn cũng bỏ hắn mà đi sau khi thấy nụ cười sung sướng khiến đôi mắt vốn chẳng lấy gì làm to của cậu bỗng nhiên biến mất trước khi quay mông ôm đống gà chạy đi. Thực ra, giống như bao người bệnh Alzheimer thời kì đầu khác, hắn vẫn có thể giao tiếp cơ bản và thực hiện một số chắc năng vận động, ví dụ như là sỉ vả và táng cho tên bạn một trận khi dám hỏi liệu có phải hắn đã trúng tiếng sét với "thằng nhỏ mặt bánh bao" hay không.

Một thời gian sau, khi biết mình được ở cùng nhóm với cậu, hắn cũng nhận ra bệnh của mình đang ngày càng nặng hơn. Không chỉ ngôn ngữ, mà cả những sinh hoạt hàng ngày cũng như khả năng đọc viết của hắn đều bị xáo trộn. Hắn chẳng thể đánh răng rửa mặt, thay quần áo hay ăn uống cho giống người bình thường khi có sự xuất hiện của cậu trong bán kính 50m, đương nhiên, việc đọc sách hay học hành thì càng không. Và đừng nghĩ đến chuyện luyện giọng hay học nhảy, hắn thậm chí còn chẳng nói được cho thành câu khi có cậu bên cạnh.

Kể từ đấy, hành vi và tâm lí của hắn cũng bị biến dạng luôn. Hắn thường xuyên đi lang thang khắp các hàng gà rán chả với lí do gì, rồi thì bằng một cách nào đấy, sẽ luôn xuất hiện ảo ảnh của cậu đang ngồi bên cửa sổ, vui vẻ ăn món gà rán ưa thích của mình. Chưa kể, cho dù có đang vui vẻ thế nào, hắn cũng có thể trở nên khó chịu ngay lập tức nếu lỡ như cậu có skinship, vô tình hoặc cố ý, với bất cứ ai. Và nếu cậu có mắng mỏ hắn một câu, nhất định tâm thần người-đàn-ông-mạnh-mẽ kia sẽ trở nên bất ổn mà khóa phòng tự kỉ cả ngày. Và còn chưa kể… "


- Yah Ok Taecyeon ="= anh đang làm cái quái gì thế hở ="=

- Vít… viết... nhật kí. Sao?

- Đừng có nói như thể mình là người thứ ba thế chứ, thật tởm quá đi… ="= lại còn tâm sự ba cái này trên blog nữa ="=

- Này… Jang Woo…young, cậu cứ phải… xái, àh, xía vào việc của người… àh…ờh… khác như thế… àh… sao? Mà… cái… cái… quái gì… thế… thế? Chữ… chữ "hyung" biến… biến đi đâu rồi?

- Chúng ta chỉ cách nhau có hơn 4 tháng thôi ="= Mà cái thể loại rapper quái quỉ gì nói cũng không nên hồn như này hả ="= Anh nên tập nói đi ="=

- Này… anh nói… hơi bị… chuẩn đấy… đấy… chả qua là…

- Xem nào… bị bệnh Alzheimer này… mất trí này… không có khả năng nhận thức này… ú ớ này…

- Yah!!! Đừng… đừng có mà… đọc nhật… nhật kí… của… người khác…

- Im đi… ="= Yah!!!! Ok Taekyeon!!!! Anh không có bị cái bệnh thần khinh đó đâu ="= Anh bị ĐẦN đó ="= Cái này đâu phải là Alzheimer ="=

- H…hở…

- Đây là THÍCH ="= là THÍCH đó đồ ngốc ="=

- Th..thích???

- PHẢI!!!! Là THÍCH đó đồ ngốc!!!! Nghe cho rõ này: ANH THÍCH CÁI THẰNG NHÓC THÍCH ĂN GÀ Má …phệ…cùng… nhóm… rồi… đó… thôiemrangoàiđâyhìnhnhưcóaigọianhcứtựnhiêntiếptụcv iếtnhậtkíhaylàmgìđóđinhénếucầnthìemởngàiphòngkhách nếucónghethấytiếnhđộnglạkiểunhưtiếnghétthìcũngđừng bậntâm

Sau khi bắn liền một lèo, Wooyoung bỏ ra khỏi phòng, hai tai đỏ lừ, để mặc người hyung lớn ngồi thắc mắc "Quái, tại sao nó không làm rapper nhỉ?"

Và từ ngày hôm ấy, chẳng hiểu vì sao, Taecyeon bắt đầu nghĩ rằng Wooyoung cũng đang mắc bệnh Alzheimer như mình…

END

 

  • jyj131

[TWO SHOT] Puppy [2/2]

*Author: JYJ

*Rating: PG

*Disclaimer: Taec ko fải của mình, Wooyoung cũng ko fải của mình

*Category: General

*Pairing: TeacYoung, Taec/OC

*Summary:

- Có Younggie ở đây rồi mà, sẽ không sao đâu…



Hyung ah, Younggie đã không còn bé nữa rồi…




*Status: Completed

Part 2

Last night's nightmare

Hắn đi về nhà, từng bước chệch choạc. Với chai rượu trên tay, hắn muốn quên tất cả những gì đã xảy ra. Tuyết bắt đầu rơi nhiều rồi… Hắn khẽ rùng mình. Ngày cuối năm hiếm khi còn lạnh tới vậy

 

À, vậy là đã đến đêm giao thừa rồi…

Thầm nghĩ như vậy, hắn mới chợt nhận ra, đường phố đông đúc đến lạ. Đêm giao thừa, nhà nhà, người người kéo nhau đi chơi phố. Những gia đình, những đôi tình nhân đang đi lại, cười nói … tất cả tạo thành một mảng màu rực rỡ, ấm áp trước mặt hắn. Và đột nhiên, hắn thèm. Hắn thèm được như thế, được đi chơi Tết, được quên tất cả vất vả trong suốt một năm để cười đùa vui vẻ. Hắn thèm được có gia đình. À, không phải là hắn không có gia đình. Hắn cũng có, ai cũng có. Chỉ có điều, đấy là một gia đình không giống những gia đình khác. Gia đình chỉ có hắn, có em trai hắn, và cô ấy.

 

Ừ, có cả cô ấy…

 

Đột nhiên, hắn nhớ đến cô ấy. Cô ấy là bạn hắn, bạn rất thân của hắn. Thật thế, không phải là người yêu, không gì cả, chỉ là bạn thôi. Ít ra đấy là cô ấy nghĩ thế… Cô ấy đã ở bên cạnh hắn lúc cha mẹ hắn qua đời, ở bên cạnh hắn lúc hắn gặp khó khắn, lúc hắn bế tắc hay lúc hắn cãi nhau với em trai… Lúc nào cô ấy cũng ở bên cạnh hắn, chăm lo và động viên hắn, khiến hắn cười

 

… nhưng cô ấy chết rồi…

Cô ấy chết. Hắn biết chắc thế. Hắn vừa đi dự đám tang của cô ấy về mà. Hắn vừa nhìn thấy ảnh cô ấy được người cha đã già ôm chặt trong lòng và cũng nhìn thấy người mẹ đã khóc ngất đi vì thương con mà. Hắn vừa nhìn thấy xác trong cỗ quan tài mà, cái xác không còn rõ hình vì trận hỏa hoạn… Hắn vừa nhìn thấy tất cả...

 

Thì cô ấy chết rồi…

 

Hắn nghĩ thế khi dùng tay quẹt đi những giọt nước mắt nóng hổi. Cô ấy chết rồi, nhưng hắn đã chết đâu. Hắn không việc gì phải khóc. Hắn chưa chết, hắn vẫn sống khỏe mạnh, có nhà để ở, cơm để ăn và một công việc ổn định. Hắn cũng còn cô đơn, hắn còn có em trai hắn. Phải, hắn vẫn còn em trai hắn, em hắn giờ này chắc vẫn đang ngồi đợi ở nhà

 

Chết tiệt…

Tự rủa thầm chính mình, hắn đi nhanh về nhà. Em hắn đang ở nhà, còn hắn thì đi lang thang trên phố với chai rượu trên tay, trong đêm Giao thừa.

 

Mình rõ là thằng tồi tệ mà, kiểu gì cũng sẽ bị cô ấy mắng…

… Ờ, nhưng cô ấy đã chết rồi…

Hắn nghĩ vậy, bước chân dần chậm lại, và nước mắt lại trào ra. Vứt chai rượu đã cạn bên đường, hắn thầm nghĩ đến chuyện sẽ chuộc lỗi với cô ấy, không, với em hắn thế nào khi về nhà muộn đến vậy…

 

* * *



"CẠCH"



Tiếng cách cửa khô khốc vang lên khi hắn vừa mới đẩy vào. Có lẽ phải thay cửa mới thôi, lần trước cô ấy cũng đã nhắc rồi…

 

Lại cô ấy…

Ngán ngẩm với chính mình, hắn quay đầu về phía sofa. Em hắn đang nằm cuộn tròn ở trên đó bỗng bật dậy khi nghe thấy tiếng mở cửa, hớn hở chạy đến bên hắn…

 

"Này, em cậu rõ là dễ thương. Cứ mỗi lần cậu đi về là lại thấy nó chạy ra đón "



"Sao? Ghen tị à? "



"Ờ "



"Thế thì làm chị nó đi "



"Hở? "



"Chị dâu… "



" kkk, vớ vẩn.. "

 

Lắc lắc đầu để rũ đi những kí ức trong đầu, và cũng để giấu đi đôi mắt đã ngập nước, hắn bước thẳng vào phòng ngủ. Bức ảnh ba người chụp với nhau để trên bàn cũng bị lật úp lại lúc đi qua.



Một lúc sau, em hắn cũng chui vào trong chăn. Cả cơ thể nhỏ nhắn của thằng bé áp vào người hắn ấm áp khi nó dùng hai tay ôm lấy lưng hắn. Hắn trở mình, kéo thằng bé sát vào lòng mình. Đột nhiên thằng bé khẽ run lên. À, người hắn vẫn còn đang lạnh…



- Hyung, bên ngoài lạnh lắm đúng không?

- Ừ, sao thế?

- Người anh lạnh lắm ..

- Thật à? Younggie thấy lạnh sao?

- Không, à, có. Nhưng mà không sao đâu

- …

- Thật đấy. Vì em ấm lắm. Chút nữa anh cũng sẽ ấm như thế!

- Ừ… chắc thế…

Chắc là thế… chắc là sẽ ấm lại mau thôi..

Hắn lẩm bẩm, rồi lại dụi đầu vào mái tóc em hắn, giấu đi tiếng thở dài, giấu luôn cả nước mắt. Từ bao giờ hắn trở nên mau nước mắt đến thế?



- Hyung…



Cơ thể nhỏ bé nằm trong tay hắn lại cựa quậy. Thằng bé bỗng ngẩng đầu lên, khẽ gọi hắn



- Hyung, anh buồn?



- Không, không có gì đâu

- Thế tại sao anh thở dài?

- … Không vì sao cả. Lớn lên Younggie sẽ hiểu…




Hắn nói thế, rồi lại vỗ về đưa thằng bé vào giấc ngủ. À thì hắn đã nói dối. Hắn luôn nghĩ nói dối trẻ con là không tốt, nhưng biết làm sao được. Hắn chả thể nói với thằng bé rằng "Ừ anh đang buồn, người anh thích vừa bị thiêu cháy trong một chiếc xe ôtô và đến giờ anh vẫn chẳng hiểu làm thế đ*ch nào nó có thể tự dưng bốc cháy…". Hắn không thể nói thế với thằng bé được. Và dù gì, một thằng con trai 18 tuổi cũng không còn là trẻ con…



… chỉ có hắn là vẫn cứ muốn ngộ nhận mãi rằng thằng bé là một đứa trẻ con…

* * *

Rồi thì hắn cũng thiếp dần đi khi đầu óc đã không thể tỉnh tảo bởi những suy nghĩ lung tung, cũng như đôi mắt đang trĩu dần đi sau khi khóc quá nhiều. Giấc ngủ của hắn kéo đến, chập chờn. Trong lúc ý thức dần nhòa đi, đột nhiên hắn nhớ tới con gấu bông mà em hắn vẫn hay đem theo bên mình, con gấu bông hắn nhờ cô ấy chọn để mua tặng thằng bé sinh nhật năm ngoái. Lúc đi về, hắn thấy con gấu ở góc phòng, một vạt lông xém đi như bị dính lửa…

. . .




Hắn ngủ. Ngủ một giấc thật sâu, cho tới tận khi cơn ác mộng đến. Nước mắt hắn trào ra, cả cơ thể như run lên. Hắn sợ. Đột nhiên, hắn cảm nhận được một bàn tay đang vòng qua người mình. Bàn tay nhỏ ấm áp ấy xoa đầu hắn, vỗ về hắn. Hắn nghe thấy giọng em hắn, nhẹ nhàng…



- Ngoan…









- Có Younggie ở đây rồi mà…




- Có Younggie ở đây rồi mà, sẽ không sao đâu…




- Có Younggie ở đây rồi, sẽ không cô gái nào có thể mang anh đi nữa…


Mặc cho em hắn vỗ về, cơn ác mộng không nhòa đi, mà lại càng rõ nét hơn. Trong cơn mơ ấy, hắn nhận ra dáng người nhỏ bé của em hắn. Nó vẫn mặc bộ đồ quen thuộc và ôm con gấu bông ưa thích. Em hắn đang tiến dần về phía một chiếc xe, trên tay là một chiếc bật lửa…

END

 

  • jyj131

[TWO SHOT] Puppy [1/2]


*Author
: JYJ

*Rating: PG

*Disclaimer: Taec ko fải của mình, Wooyoung cũng ko fải của mình

*Category: General

*Pairing: TeacYoung, Taec/OC

*Summary:

- Có Younggie ở đây rồi mà, sẽ không sao đâu…



Hyung ah, Younggie đã không còn bé nữa rồi…




*Status: Completed


Part 1

Puppy

Đêm. Mười hai tiếng đều đặn của chiếc đồng hồ vang vọng trong căn nhà lớn. Giật mình bởi tiếng chuông, cậu bé liếc mắt ra cửa. Yên lặng… Những tia thất vọng như dần lấp đầy đôi mắt ngây thơ, khẽ thở dài, cậu lại ngả mình lên chiếc sofa

 

Đêm nay anh về muộn…

 

Hôm nay, lẽ ra anh nên ngồi đây, bên cạnh cậu, đón một đêm giao thừa ấm áp. Cậu thậm chí đã dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn và còn chuẩn bị cả quà nữa. Thế nhưng anh lại phải đến đám tang một người bạn, người mà anh vẫn hay dẫn về nhà, hay khoác vai và cười với chị ấy, người mà anh bảo rằng cậu cũng sẽ tìm thấy khi lớn. Chị ấy mất vì tai nạn mấy ngày trước. Nhưng không sao. Chút nữa anh sẽ về. Hai người có thể trò chuyện với nhau một chút trước khi đi ngủ. Còn món quà, cậu sẽ đưa nó vào sáng sớm mai, sau khi chuẩn bị cho anh một bữa ăn khác

 

* * *

1h…

Anh chưa về. Hôm nay anh bận quá chăng?

.

 

.

 

.

1h30…

Anh vẫn chưa về. Không sao, có lẽ anh đang đi trên đường rồi…

.

.

.

1h45…

Sao anh chưa về? Hay anh bị kẹt vì tuyết? Người cẩn thận như anh, có lẽ sẽ không gặp phải tai nạn gì đâu! Và anh cũng sẽ không đi qua đêm mà không báo về nhà. Chắc chắn thế!

 

… Có lẽ thế…

* * *

" CẠCH "



Tiếng mở cửa đánh thức thân hình bé nhỏ trên sofa, khiến nó giật mình mà ngồi bật dậy, trước khi vội vàng chạy ra cửa.

 

Anh về!!!

Anh về, khi chiếc đồng hồ điểm ba tiếng khô khốc, khuôn mặt mệt mỏi và đôi mắt ướt đẫm. Với tay lật úp tấm hình đặt trên mặt bàn, anh đi thẳng vào phòng ngủ.

 

Anh đang mệt…

Cậu biết thế. Và cậu cũng biết, những lúc thế này, anh cần được nghỉ ngơi, chứ không phải là nghe những câu chuyện không đầu đuôi của cậu. Không sao, anh và cậu có thể nói chuyện với nhau vào lúc khác, khi anh không bận rộn, và không mệt mỏi.



Tắt đèn, cậu chui vào trong chăn, ôm lấy tấm lưng lớn của anh. Anh quay lại, kéo cậu vào lòng. Người anh vẫn còn lạnh. Mấy hôm nay nhiệt độ xuống thấp, trong nhà lạnh lắm. Nhưng ở ngoài đường chắc còn lạnh hơn nhiều..

 

- Hyung, bên ngoài lạnh lắm đúng không?

- Ừ, sao thế?

- Người anh lạnh lắm ..

- Thật à? Younggie thấy lạnh sao?

- Không, à, có. Nhưng mà không sao đâu

- …

- Thật đấy. Vì em ấm lắm. Chút nữa anh cũng sẽ ấm như thế!

- Ừ… chắc thế…



Anh lẩm bẩm, như tự nói với chính mình trước khi dụi mặt vào mái tóc đen mềm của cậu, cố giấu đi tiếng thở dài.

 

- Hyung, anh buồn?

- Không, không có gì đâu

- Thế tại sao anh thở dài?

- … Không vì sao cả. Lớn lên Younggie sẽ hiểu…

 

* * *



Khuya. Cậu giật mình tỉnh dậy bởi cái ôm xiết. Đôi mắt còn đang ngái ngủ cố mở thật to nhìn anh. Anh đang ôm cậu thật chặt. Anh sao thế? Anh lạnh sao? Anh đau ở đâu?

Anh khóc?


Nước mắt anh ứa ra, từng giọt trong suốt lăn từ khóe mắt, thấm vào gối. Anh khóc khi đôi mắt vẫn nhắm nghiền..

Anh gặp ác mộng?


Cậu khẽ cựa mình thoát khỏi vòng tay anh trước khi kéo sát cơ thể to lớn vào lòng. Bàn tay nhỏ khẽ xoa mái đầu cắt ngắn của anh

 

- Ngoan..


Cậu thì thầm vào tai anh, tiếp tục vỗ về, theo cái cách mà anh vẫn làm để dỗ dành mỗi khi cậu khóc…

 

Anh vẫn khóc. Tại sao anh vẫn khóc? Anh sợ sao?


- Có Younggie ở đây rồi mà…





- Có Younggie ở đây rồi mà, sẽ không sao đâu…




- Có Younggie ở đây rồi, sẽ không cô gái nào có thể mang anh đi nữa…



Hyung ah, Younggie đã không còn bé nữa rồi…

  • jyj131

[TWO SHOT] He and his cat [PG] [2/2]


*Author
: JYJ

*Rating: PG

*Disclaimer: Jay không phải của mình, nhưng con mèo xám thì có LOL

*Category: Humour

*Pairing: JayTaec, hãy tin là thế

*Summary: Jay là một cậu trai trẻ người Mỹ gốc Hàn. Thay vì sống với gia đình hoặc là người yêu như đa số những cậu trai khác, Jay sống với một con mèo, màu xám, size XL với bộ răng size XXL. Một con mèo thích đủ loại thức ăn, kể cả xoài và đồ có cồn.

*Status: Completed

*Warning: OOC, nhảm nhí và bôi bác

*Note: mình xin lỗi vì cái warning trên =.= xin lỗi vì post đầu tiên lại là cái fic ngớ ngẩn không rõ đầu đuôi này =.= xin lỗi 2 em gái vì thay vì 1 cái longfic NC-17 như đã nói h chỉ còn 1 cái 2shot PG =.= đặc biệt xin lỗi cái người mình có ý định dùng fic này để chúc mừng sinh nhật =.=


He and His Cat


 

Part 2

Jay là một cậu trai trẻ người Mỹ gốc Hàn. Thay vì sống với gia đình hoặc là người yêu như đa số những cậu trai khác, Jay sống với một con mèo, màu xám, size XL với bộ răng size XXL. Một con mèo thích đủ loại thức ăn, kể cả xoài và đồ có cồn.

Thế nhưng mà từ sau đêm Noel, con mèo tự dưng biến đi đâu mất. Không có ai ở nhà "cưỡng hôn", chiếm giường, nghịch lap, phá hoại, cướp đồ ăn, … tự dưng Jay lại thấy thiếu thiếu. Chắc đấy gọi là cô đơn.

Chả sao… Jay hay bảo với mấy thằng bạn thế, mặc cho chúng nó, thằng nào thằng ấy đều đã ngán tận cổ cái sự con-mèo-nhà-tao-đi-mất-rồi-nhưng-chả-sao của cậu.

Cơ mà rồi thì cũng chả sao thật. Sau khi con mèo đi mất vài ngày, có một tên con trai xin ở nhờ nhà cậu. Một tên con trai da sậm, size XL với bộ răng size XXL.

… Mà thực ra hắn cũng chả phải xin ở nhờ, khi bắt gặp hắn ngồi ngoài cửa, mắt cố mở càng to càng tốt mà chớp, cậu đã lôi tuột hắn vào nhà rồi

Ngày xưa con mèo ngu si kia cũng làm như thế…

Thế là Jay lại có một người bạn cùng nhà mới.

Sáng sớm, khi Jay chuẩn bị đi làm, hắn mắt nhắm mắt mở bò ra khỏi chăn, ôm chặt lấy cậu và hôn một cái vào má, và, nụ hôn của hắn, bằng cách nào đó bao gồm cả răng. Sau đấy, trước khi Jay có bất kì hành động mang tính bạo lực nào, hắn lê cái thân to xác quay trở vào phòng ngủ, mặc cho hầu hết thời gian, hắn bỏ cuộc và nằm lăn quay ra phòng khách.

Số mình lúc nào cũng bị cưỡng hôn ="=

Hắn thất nghiệp. Thành ra, công việc duy nhất của hắn chính là trông cái căn hộ bé bằng lỗ mũi này khi Jay đi làm. Đương nhiên, cái công việc một con mèo làm tốt thì chả có lý gì một con người lại làm không tốt. Tốt hơn rất nhiều chứ. Nhưng mà phá cũng hơn rất là nhiều. Suốt 2 tháng hắn chuyển đến đây, chưa ngày nào Jay bước vào nhà mà không vấp phải vỏ xoài ở phòng khách, lon bia và đồ hộp chất đầy ở trong bếp, áo quần được xếp gọn thành một núi ngay giữa phòng ngủ. Và chưa kể là từ tường nhà, sách vở cho đến cả quần áo, giấy ăn trong nhà, tất cả đều bị hắn lôi ra tập vẽ mèo không thương tiếc.

Ít ra thì hắn cũng không dùng cái tay kia mà thui cho mìh vài cú lúc mở cửa …

Hắn không làm thế. Và cũng chả bao giờ rình ở cửa rồi ôm chân Jay xin tha lỗi cả. Chả bao giờ, đàn ông không ai làm thế. Hắn chỉ quỳ mọp ra trước cửa khóc lóc ỉ ôi rồi dùng hàm răng size XXL của mình tặng cho cậu thêm vài cái hôn, ôm cứng lấy cậu đến khi ăn vài cú đấm mới thôi. Và vì chả có điều luật nào cấm cho người ở nhờ nhà mình một trận, hình như thế, nên Jay sẽ dùng hết các thể loại vặt tóc, giật lông chân, cạo lông mày… để mà trừng trị hắn.

Đến tối, Jay sẽ dọn nhà còn hắn thì chuẩn bị bữa tối. Không hiểu vì sao, ngay từ ngày đầu tiên đến ở, hắn đã bắn vào bếp và đạp Jay ra ngoài trước khi cậu kịp làm bất cứ thứ gì. Sao cũng được, hắn biết nấu ăn, còn cậu thì không chắc liệu mình sẽ phát minh ra cái gì khi không có con mèo đứng bên nhắc nhở.

Ăn xong, hắn sẽ nằm ườn ra, đọc sách hoặc lướt web, mặc cho Jay có gào thét hay thậm chí dẫm bình bịch lên người. Đương nhiên, nếu hắn có mở mồm ra và bảo cậu phải rửa bát, bởi vì hắn đã nấu cơm, cậu sẽ làm theo. Nhưng hắn chả bao giờ nói gì cả. Mà…

Không ai được lờ Jay Park này hết ="=

Xong xuôi, Jay ra phòng khách, còn hắn thì bật sẵn TV chờ cậu. Cả hai sẽ quyết định nên xem chương trình ca nhạc hay là mấy kênh khoa học, rồi thì sẽ kết thúc bằng mấy show trình diễn áo tắm. Lúc nào cũng thế.

Đêm, Jay ngủ trong phòng, hắn nằm ngoài sofa. Chừng 5 phút sau sẽ là Jay ngủ trong phòng, hắn đứng gõ cửa phòng. Thêm 10 phút nữa, Jay vẫn ngủ trên giường, hắn nằm dưới sàn nhà. Sau đấy, khỏang thời gian tùy thuộc vào việc hôm đó Jay có khó ngủ hay không, hắn sẽ chui lên giường, kéo hơn nửa cái chăn về phía mình trước khi ôm cậu thật chặt. Mà khi bị ôm đến ngạt thở thì ngủ say đến đâu cũng phải tỉnh giấc. Jay sẽ vùng vẫy, chửi bới, cố làm sao để tuột khỏi tay hắn. Chẳng ích gì, đối với hắn, Jay có làm gì cũng không phải là vấn đề. Hắn sẽ vẫn ôm cậu trong lòng và chìm vào giấc ngủ trước cả khi Jay chịu thừa nhận rằng được một người khác ôm ấm hơn nhiều so với việc chỉ đắp chăn.

Rồi Jay cũng sẽ ngủ thiếp đi. Cậu mơ thấy một giấc mơ kì cục. Con mèo xám, nằm gọn dưới cây thông Noel với một bức thư bên cạnh.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, Jay chợt nhớ lại, ngày đầu tiên gặp cậu, hắn mặc một chiếc áo lông màu xám. Có điều, Jay không biết, trong chiếc áo lông màu xám, có 1 bức thư nhàu nát...

... Cậu ta rất hay đạp chăn ra ngoài rồi bị cảm lạnh. Ước gì con có thể ôm cậu ta vào lòng, cậu ta sẽ không thấy lạnh nữa...

END

  • jyj131

[TWO SHOT] He and his cat [PG] [1/2]


*Author
: JYJ

*Rating: PG

*Disclaimer: Jay không phải của mình, nhưng con mèo xám thì có LOL

*Category: Humour

*Pairing: JayTaec, hãy tin là thế

*Summary: Jay là một cậu trai trẻ người Mỹ gốc Hàn. Thay vì sống với gia đình hoặc là người yêu như đa số những cậu trai khác, Jay sống với một con mèo, màu xám, size XL với bộ răng size XXL. Một con mèo thích đủ loại thức ăn, kể cả xoài và đồ có cồn.

*Status: Completed
*Warning: OOC, nhảm nhí và bôi bác

*Note: mình xin lỗi vì cái warning trên =.= xin lỗi vì post đầu tiên lại là cái fic ngớ ngẩn không rõ đầu đuôi này =.= xin lỗi 2 em gái vì thay vì 1 cái longfic NC-17 như đã nói h chỉ còn 1 cái 2shot PG =.= đặc biệt xin lỗi cái người mình có ý định dùng fic này để chúc mừng sinh nhật =.=


He and His Cat


Part1

Jay là một cậu trai trẻ người Mỹ gốc Hàn. Thay vì sống với gia đình hoặc là người yêu như đa số những cậu trai khác, Jay sống với một con mèo, màu xám, size XL với bộ răng size XXL. Một con mèo thích đủ loại thức ăn, kể cả xoài và đồ có cồn.

Sáng sớm, khi Jay chuẩn bị đi làm, con mèo sẽ ngái ngủ chui ra khỏi chăn, dùng mọi cách trèo bằng được lên đầu và tặng cho cậu một cái hôn buổi sáng, nếu có thể coi việc cái mũi hồng ươn ướt và làm răng khổng lồ của nó cạ vào má cậu là một nụ hôn. Và trong khi Jay còn mải chùi chùi tay lên má và lầm bầm càu nhàu về hành vi "cưỡng hôn" của cái-con-mất-dạy-ấy, con mèo đã nằm vật ra ngủ ngay trước cửa rồi.

Trong thời gian Jay ở công ty, con mèo trông nhà. Và mặc dù có đôi lúc nó có biến phòng bếp thành bãi chiến trường, phòng khác thành bãi rác, bát đĩa vỡ lung tung, sữa đổ lênh láng, remote TV bay vào sọt rác còn quần áo và đủ thứ rác rưởi khác lại được di cư xuống gầm giường thì con mèo vẫn trông nhà rất tốt. Hễ nghe thấy tiếng mở khóa là nó sẽ kêu méo méo bằng chất giọng khó tả trước khi lao vào cào cấu cắn xé người ta. Chiêu này khá hữu dụng, chỉ có điều, người duy nhất mở khóa cửa là Jay.

Đến chiều, khi Jay về nhà, con mèo sẽ rình sẵn ở cửa, chỉ chờ cậu vào nhà là lập tức ôm lấy một bên chân, dụi dụi đầu nũng nịu và tỏ ra ngây thơ đáng yêu. Đương nhiên, độ ngây thơ ấy luôn tỷ lệ thuận với những gì nó đã phá hoại trong suốt cả ngày. Sau đấy, tùy thuộc vào tội lỗi, Jay sẽ đăm chiêu suy nghĩ chừng một hai tiếng đồng hồ để quyết định xem đập nó mấy cái hoặc vặt bao nhiêu răng từ cái hàm vẫn đang nhe ra nãy giờ để lấy lòng chủ kia. Quyết định xong, cậu … sẽ đi vào bếp nấu bữa tối, tụ nhủ với lòng rằng mìh đã không đập-chết-con-mèo-kia vì luật pháp Mỹ cấm hành hạ động vật, chứ không phải vì đã mềm lòng trước sự đáng yêu của nó.

Trong lúc Jay vật vã với đống nồi niêu xoong chảo, thịt cá và đủ loại gia vị, con mèo sẽ nhảy nhót bên cạnh, cố hết mức để nhắc nhở cậu mỗi lần nhầm muối với đường, dầu ăn với dấm, ketchup với tương ớt hay dầu hào với nước tương… Thậm chí có đôi lần Jay đã phải ăn gạo sống nếu con mèo không … bật nút nồi cơm điện. Thế nhưng, một con mèo đểu giả khi không sẽ không giúp người nhiều như thế. Ngay khi bữa cơm hoàn thành, nó sẽ trèo lên người Jay, nhất quyết không buông cho đến tận khi cậu hứa sẽ chia cho nó một nửa.

Ăn xong, Jay sẽ rửa bát, tiện thể dọn dẹp đống đổ nát con mèo đã gây ra trong khi nó nằm nghịch nghịch cái lap của cậu. Điều này làm Jay khá nghi ngờ, luôn có một tài khoản twitter lạ trong máy của cậu.

Xong xuôi, cả hai dùng phần thời gian ít ỏi còn lại trong ngày để xem TV, hoặc mấy dance show, theo ý cậu, hoặc mấy chương trình khoa học khó hiểu bằng tiếng Tây Ban Nha, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản… theo ý con mèo, hoặc là bikini show, theo ý của cả hai.

Đêm xuống, sau khi đã chán mấy chương trình TV, Jay sẽ ngủ một giấc thật ngon, với con mèo nằm cuộn tròn bên cạnh, cho dù trước đó đã thề sống chết gì cũng phải đạp bằng được nó xuống giường.

Sáng hôm sau, khi Jay chuẩn bị đi làm, con mèo sẽ lại ngái ngủ chui ra khỏi chăn, dùng mọi cách trèo bằng được lên đầu và tặng cho cậu một cái hôn buổi sáng…