Can't I love you
Nó bất lực và thở dài nhìn anh. Bất lực khi lúc nào cũng phải chứng kiến người mà nó yêu nhất lặng lẽ khóc thầm thế này. Con tim nó nhói đau không tả. Đau đớn khi thấy người mình yêu khóc vì người khác. Nó hận ông trời, hận vì ông bắt nó yêu anh. Hận vì không để anh yêu nó và bắt nó chịu nhiều nỗi đau như thế này. Mỗi lần thấy anh run lên là mỗi lần trái tim của nó xiết chặt lại như muốn cho nó đột tử ngay lập tức.
Nó yêu anh, yêu anh hơn bất cứ ai khác trên cuộc đời này. Họ thân với nhau từ thuở vắt mũi còn chưa sạch, cho đến giờ, khi cả hai đều trở thành những chàng trai vạm vỡ đầy sức sống, cùng ở chung nhóm nhạc nổi tiếng nhất nhì Hàn Quốc thì họ vẫn không hề xa cách, trái lại còn thân nhau hơn bao giờ hết. Có điều gì họ cũng kể cho nhau nghe mà không hề giấu giếm, từ những việc nhỏ nhặt nhất cho đến những vấn đề tế nhị nhất và họ còn giống nhau một cách kỳ lạ. Từ dáng vóc, cá tính đến sở thích rồi tài "ăn uống", người ngoài không biết chắc sẽ nghĩ cả hai là anh em song sinh.
Nhưng có một điều duy nhất cả hai chẳng giống nhau chút nào. Đó là trong khi nó yêu anh tha thiết thì đối với anh, nó là thằng maknae già, thằng bạn thân nhất- không hơn không kém- và là người để anh chia sẻ nỗi lòng. Và về mối tình của anh thì cũng chỉ có nó biết mà thôi.
Anh không yêu thằng maknae như nó, mà là leader, nói chính xác ra là cựu trưởng nhóm. Anh đã có một mối tình say đắm nhưng vụng trộm với Jay và tất nhiên, sự ra đi của Jay là kết thúc của mọi thứ. Mọi kỷ niệm, mọi niềm vui và một câu chuyện tình đối với Taecyeon. Nhưng tất nhiên, tình yêu của anh đối với Jay vẫn chưa kết thúc, dù sao cả hai hiện giờ tạm thời chỉ chưa liên lạc với nhau mà thôi. Nhưng anh vẫn buồn, anh nhớ Jay và luôn luôn mong ngóng chờ Jay liên lạc. Nó thấy mình vô dụng khi nhìn những giọt nước mắt của anh lã chã rơi trong bóng đêm, khi những thành viên khác đều say ngủ và anh ra ngoài ban công ngồi một mình lặng lẽ. Lúc đó, nó chỉ muốn được ôm anh vào lòng, che chở cho anh và nói mọi thứ sẽ ổn thôi, nhưng nó không thể. Là người thứ ba, nó không cho phép mình làm điều đó.
Nhưng hôm nay thì khác. Nó bình tĩnh choàng tay qua vai anh và kéo anh lại gần mình rồi lấy tay áo lau những giọt nước mắt đang đua nhau rơi của anh. Nó không nói gì, chỉ ngồi im lặng lắng nghe tiếng gió lùa, đoạn cởi áo khoác mỏng của mình để choàng lên người anh.
Màn đêm đã tĩnh mịch nay càng thêm ảo não...
END chap 1~ (mai em tung sequel sau =)))
