[TWO SHOT] He and his cat [PG] [2/2]
*Author: JYJ
*Rating: PG
*Disclaimer: Jay không phải của mình, nhưng con mèo xám thì có LOL
*Category: Humour
*Pairing: JayTaec, hãy tin là thế
*Summary: Jay là một cậu trai trẻ người Mỹ gốc Hàn. Thay vì sống với gia đình hoặc là người yêu như đa số những cậu trai khác, Jay sống với một con mèo, màu xám, size XL với bộ răng size XXL. Một con mèo thích đủ loại thức ăn, kể cả xoài và đồ có cồn.
*Status: Completed
*Warning: OOC, nhảm nhí và bôi bác
*Note: mình xin lỗi vì cái warning trên =.= xin lỗi vì post đầu tiên lại là cái fic ngớ ngẩn không rõ đầu đuôi này =.= xin lỗi 2 em gái vì thay vì 1 cái longfic NC-17 như đã nói h chỉ còn 1 cái 2shot PG =.= đặc biệt xin lỗi cái người mình có ý định dùng fic này để chúc mừng sinh nhật =.=
He and His Cat
Part 2
Jay là một cậu trai trẻ người Mỹ gốc Hàn. Thay vì sống với gia đình hoặc là người yêu như đa số những cậu trai khác, Jay sống với một con mèo, màu xám, size XL với bộ răng size XXL. Một con mèo thích đủ loại thức ăn, kể cả xoài và đồ có cồn.
Thế nhưng mà từ sau đêm Noel, con mèo tự dưng biến đi đâu mất. Không có ai ở nhà "cưỡng hôn", chiếm giường, nghịch lap, phá hoại, cướp đồ ăn, … tự dưng Jay lại thấy thiếu thiếu. Chắc đấy gọi là cô đơn.
Chả sao… Jay hay bảo với mấy thằng bạn thế, mặc cho chúng nó, thằng nào thằng ấy đều đã ngán tận cổ cái sự con-mèo-nhà-tao-đi-mất-rồi-nhưng-chả-sa
Cơ mà rồi thì cũng chả sao thật. Sau khi con mèo đi mất vài ngày, có một tên con trai xin ở nhờ nhà cậu. Một tên con trai da sậm, size XL với bộ răng size XXL.
… Mà thực ra hắn cũng chả phải xin ở nhờ, khi bắt gặp hắn ngồi ngoài cửa, mắt cố mở càng to càng tốt mà chớp, cậu đã lôi tuột hắn vào nhà rồi
Ngày xưa con mèo ngu si kia cũng làm như thế…
Thế là Jay lại có một người bạn cùng nhà mới.
Sáng sớm, khi Jay chuẩn bị đi làm, hắn mắt nhắm mắt mở bò ra khỏi chăn, ôm chặt lấy cậu và hôn một cái vào má, và, nụ hôn của hắn, bằng cách nào đó bao gồm cả răng. Sau đấy, trước khi Jay có bất kì hành động mang tính bạo lực nào, hắn lê cái thân to xác quay trở vào phòng ngủ, mặc cho hầu hết thời gian, hắn bỏ cuộc và nằm lăn quay ra phòng khách.
Số mình lúc nào cũng bị cưỡng hôn ="=
Hắn thất nghiệp. Thành ra, công việc duy nhất của hắn chính là trông cái căn hộ bé bằng lỗ mũi này khi Jay đi làm. Đương nhiên, cái công việc một con mèo làm tốt thì chả có lý gì một con người lại làm không tốt. Tốt hơn rất nhiều chứ. Nhưng mà phá cũng hơn rất là nhiều. Suốt 2 tháng hắn chuyển đến đây, chưa ngày nào Jay bước vào nhà mà không vấp phải vỏ xoài ở phòng khách, lon bia và đồ hộp chất đầy ở trong bếp, áo quần được xếp gọn thành một núi ngay giữa phòng ngủ. Và chưa kể là từ tường nhà, sách vở cho đến cả quần áo, giấy ăn trong nhà, tất cả đều bị hắn lôi ra tập vẽ mèo không thương tiếc.
Ít ra thì hắn cũng không dùng cái tay kia mà thui cho mìh vài cú lúc mở cửa …
Hắn không làm thế. Và cũng chả bao giờ rình ở cửa rồi ôm chân Jay xin tha lỗi cả. Chả bao giờ, đàn ông không ai làm thế. Hắn chỉ quỳ mọp ra trước cửa khóc lóc ỉ ôi rồi dùng hàm răng size XXL của mình tặng cho cậu thêm vài cái hôn, ôm cứng lấy cậu đến khi ăn vài cú đấm mới thôi. Và vì chả có điều luật nào cấm cho người ở nhờ nhà mình một trận, hình như thế, nên Jay sẽ dùng hết các thể loại vặt tóc, giật lông chân, cạo lông mày… để mà trừng trị hắn.
Đến tối, Jay sẽ dọn nhà còn hắn thì chuẩn bị bữa tối. Không hiểu vì sao, ngay từ ngày đầu tiên đến ở, hắn đã bắn vào bếp và đạp Jay ra ngoài trước khi cậu kịp làm bất cứ thứ gì. Sao cũng được, hắn biết nấu ăn, còn cậu thì không chắc liệu mình sẽ phát minh ra cái gì khi không có con mèo đứng bên nhắc nhở.
Ăn xong, hắn sẽ nằm ườn ra, đọc sách hoặc lướt web, mặc cho Jay có gào thét hay thậm chí dẫm bình bịch lên người. Đương nhiên, nếu hắn có mở mồm ra và bảo cậu phải rửa bát, bởi vì hắn đã nấu cơm, cậu sẽ làm theo. Nhưng hắn chả bao giờ nói gì cả. Mà…
Không ai được lờ Jay Park này hết ="=
Xong xuôi, Jay ra phòng khách, còn hắn thì bật sẵn TV chờ cậu. Cả hai sẽ quyết định nên xem chương trình ca nhạc hay là mấy kênh khoa học, rồi thì sẽ kết thúc bằng mấy show trình diễn áo tắm. Lúc nào cũng thế.
Đêm, Jay ngủ trong phòng, hắn nằm ngoài sofa. Chừng 5 phút sau sẽ là Jay ngủ trong phòng, hắn đứng gõ cửa phòng. Thêm 10 phút nữa, Jay vẫn ngủ trên giường, hắn nằm dưới sàn nhà. Sau đấy, khỏang thời gian tùy thuộc vào việc hôm đó Jay có khó ngủ hay không, hắn sẽ chui lên giường, kéo hơn nửa cái chăn về phía mình trước khi ôm cậu thật chặt. Mà khi bị ôm đến ngạt thở thì ngủ say đến đâu cũng phải tỉnh giấc. Jay sẽ vùng vẫy, chửi bới, cố làm sao để tuột khỏi tay hắn. Chẳng ích gì, đối với hắn, Jay có làm gì cũng không phải là vấn đề. Hắn sẽ vẫn ôm cậu trong lòng và chìm vào giấc ngủ trước cả khi Jay chịu thừa nhận rằng được một người khác ôm ấm hơn nhiều so với việc chỉ đắp chăn.
Rồi Jay cũng sẽ ngủ thiếp đi. Cậu mơ thấy một giấc mơ kì cục. Con mèo xám, nằm gọn dưới cây thông Noel với một bức thư bên cạnh.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Jay chợt nhớ lại, ngày đầu tiên gặp cậu, hắn mặc một chiếc áo lông màu xám. Có điều, Jay không biết, trong chiếc áo lông màu xám, có 1 bức thư nhàu nát...
... Cậu ta rất hay đạp chăn ra ngoài rồi bị cảm lạnh. Ước gì con có thể ôm cậu ta vào lòng, cậu ta sẽ không thấy lạnh nữa...
END
