Lưu Bình: Cơm nhà xứ Quảng
Vài năm trước, tôi thấy quyển Cơm nhà xứ Quảng của tác giả Lưu Bình trên kệ sách trong thư viện nhưng không mượn vì nghĩ rằng đây là sách dạy nấu ăn. Vài năm gần đây, thư viện dường như không còn tiếp nhận sách mới tiếng Việt nữa nên tôi mượn sách cũ tôi chưa đọc.
Té ra “Cơm nhà xứ Quảng” gồm những bài văn ngắn viết về món ăn qua kí ức của tác giả. Với gần 90 bài, có bài ấn tượng có bài không. Với cá nhân tôi thì thích những bài viết về mắm. Tuy đã xa quê hương gần 40 năm, tôi vẫn mê những món ăn đậm đà mắm. Cách viết của tác giả giản dị nhưng dể khiến người đọc bị thèm thuồng.
Lúc còn ở thư viện tôi đọc thử bài đầu “Đi kỉnh”. Lưu Bình viết:
Ngày đó, tôi là chị lớn trong nhà, nên việc đi kỉnh luôn đến phần tôi. Ghét lắm! Sau này em tôi lớn, có bữa tôi còn đùn đẩy, má nói đứa khác đi, răng lúc mô cũng đến tay con. Tôi tức, là bởi bụng đang đói mà lại phải đi kỉnh. Kỉnh có nguyên tắc hẳn hoi chớ không phải thích kỉnh lúc nào cũng được. Mang kỉnh món ngon là phải bưng đi trước giờ ăn, đấy mới là… đạo mời, mới đúng lòng thơm thảo. Không ai kỉnh thức ăn vào cuối giờ trưa hay tối trễ cả. Mà tới giờ đó thì món ngon mấy cũng bị xem như thức ăn đã cũ, nếu đem đi kỉnh là thiếu tôn trọng người nhận quà.
Thời xưa là vậy còn thời nay có người đẩy qua những món ăn chính họ không ăn được. Đi kỉnh thì biếu đồ ngon còn đưa đồ không ăn được thì gọi là đi gì?